Ngày 14-6-1911, con tàu tiếp tục hành trình và ghé cảng Colombo của Sri Lanka (khi đó là Ceylon), một trung tâm trung chuyển quan trọng trên tuyến đường biển nối châu Á với châu Âu. Colombo hiện lên với khí hậu nhiệt đới khắc nghiệt, những bến cảng rộng lớn và sự hiện diện rõ nét của chính quyền thực dân Anh.
Trong những giờ ngắn ngủi tàu neo đậu, Nguyễn Tất Thành có dịp chứng kiến đời sống cơ cực của người dân bản xứ, đặc biệt là những người phu khuân vác, bốc xếp và lao động cảng biển. Sự tương phản giữa các công trình nguy nga của chính quyền thực dân và cuộc sống nghèo khổ của người lao động càng khắc sâu trong nhận thức của Người về bản chất bất công của xã hội thuộc địa.
Colombo không chỉ là một điểm trung gian về địa lý, mà còn là nơi giúp Văn Ba nhận ra rằng cảnh ngộ của nhân dân Việt Nam không phải là cá biệt; ở nhiều quốc gia Á – Phi, các dân tộc bị trị đều phải chịu chung một số phận. Những quan sát ấy từng bước hình thành trong Người ý thức về sự liên hệ giữa cách mạng giải phóng dân tộc Việt Nam với phong trào đấu tranh của các dân tộc bị áp bức trên thế giới.