Tháng Bảy về, mang theo những cơn mưa hạ dịu mát, tưới tắm cánh đồng khô khát, xua đi cái oi nồng của đất trời. Nhưng hơn tất cả, đây là khoảng lặng thiêng liêng trong tâm khảm mỗi người Việt Nam – tháng của những nhớ thương, tri ân, tháng để cả dân tộc cúi đầu tưởng niệm những người con ưu tú đã hóa thân vào đất mẹ, cho Tổ quốc nở hoa độc lập, kết trái tự do hôm nay.
Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng những vết thương của nó vẫn hằn sâu, không chỉ trên mảnh đất này, mà cả trong trái tim hàng triệu con người. Hơn 1,2 triệu liệt sĩ đã anh dũng ngã xuống trong các cuộc trường chinh giữ nước, cùng 300.000 hài cốt vẫn chưa được quy tập, chưa tìm thấy tên, chưa về lại với gia đình. Nỗi đau ấy cứ âm ỉ, len lỏi qua từng mái nhà, từng phận người: những bà mẹ tóc bạc trắng vẫn mòn mỏi đợi con về trong giấc mơ, những người vợ trẻ ôm mãi trong lòng lời hẹn chưa tròn, những đứa con thơ chỉ được nghe tiếng cha qua lời kể của bà, của mẹ… Bao câu chuyện, bao khắc khoải không tên, lặng thầm mà day dứt đến nhói lòng. Đó là những chứng tích sống động tố cáo tội ác chiến tranh, đồng thời là những bản anh hùng ca chói lọi về lòng yêu nước, về tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” đã khắc sâu vào sử sách ngàn đời.
Ngay cả trong thời bình, vẫn có những người lính ngã xuống, âm thầm và lặng lẽ, để đổi lấy bình yên cho nhân dân. Từ sau 1975 đến nay, hàng chục nghìn cán bộ, chiến sĩ quân đội, công an đã hy sinh trong những nhiệm vụ gìn giữ chủ quyền biên giới, hải đảo, bảo đảm an ninh trật tự, cứu hộ cứu nạn, khắc phục hậu quả thiên tai… Có những hy sinh đến trong khoảnh khắc ngắn ngủi – như khi lao vào biển lửa cứu dân, khi ngã xuống giữa dòng lũ dữ. Và trên cơ thể những thương binh, những vết sẹo chằng chịt kia chỉ là phần nổi của nỗi đau. Ẩn sâu bên trong là cả tuổi thanh xuân đã gửi trọn cho Tổ quốc, là những đêm trái gió trở trời quặn đau, là ánh mắt người vợ, người mẹ, người con vời vợi nỗi nhớ… Chúng ta chẳng thể trả lời bao giờ những vết thương ấy mới lành, nhưng điều chắc chắn là: họ chưa bao giờ hối tiếc. Bởi họ đã sống một cuộc đời xứng đáng, trọn vẹn, vì nước, vì dân.
Dẫu chiến tranh đã lùi xa, dẫu những người đã khuất vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường, lòng yêu nước, tinh thần cống hiến của họ vẫn chảy mãi trong huyết mạch dân tộc. Sự hy sinh ấy không chỉ làm nên những chiến thắng vĩ đại, mà còn là điểm tựa tinh thần để thế hệ hôm nay sống có lý tưởng, sống có trách nhiệm với non sông.
Tháng Bảy – Tháng tri ân các anh hùng liệt sĩ – không chỉ là dịp để thắp nén hương tưởng niệm, mà còn là lời nhắc nhở mỗi người chúng ta hãy sống sao cho xứng đáng với những gì đã được trao tặng. Đó có thể là một nén nhang thơm ở nghĩa trang liệt sĩ, là món quà nhỏ trao tận tay những gia đình thương binh, liệt sĩ, là bàn tay dịu dàng chăm sóc các Mẹ Việt Nam anh hùng, xây những căn nhà tình nghĩa, khám bệnh miễn phí cho thương binh, tỉ mẩn sửa sang từng bia mộ… Và rộng hơn thế nữa, tri ân là sống, lao động, học tập và cống hiến hết mình, góp phần giữ vững nền độc lập cha ông đã đổ máu gìn giữ, dựng xây đất nước ngày càng giàu mạnh, bền vững.
Bởi lẽ, khi chúng ta bình yên ngồi bên mâm cơm ấm áp, tự do sải bước giữa phố phường rực rỡ ánh đèn, hãy nhớ rằng: điều đó được đánh đổi bằng máu và nước mắt của hàng triệu người đi trước. Họ đã sống, đã chiến đấu và ngã xuống vì một lý tưởng thiêng liêng: Độc lập – Tự do – Hạnh phúc.
Tháng Bảy – khúc trầm thiêng liêng của đất nước – không chỉ để tưởng niệm, mà để nhắc nhở mỗi chúng ta: hãy sống xứng đáng, để độc lập không chỉ là ký ức hào hùng, mà là hiện tại vững vàng và tương lai rạng rỡ của dân tộc Việt Nam.
BBT.













